for everyone |
Nhận được lời comment của một bà chị phương xa, chắc là trắc ẩn cho thằng em khi thấy nó cứ khóc lóc kể lể hoài. Bèn có lời thanh minh thanh nga xí đỉnh.
Chị trách rằng :
Đọc thơ chị thấy hoa cả mắt
tình ở đâu mà lắm thế em
đàn ông hay khóc sao kỳ lạ
mười bài hết sáu mở lại xem..
Nay công báo cùng pà con rằng :
Ta ngồi nhặt chút duyên thừa
Kết thành câu hát đong đưa cuộc tình
Ta rong chơi, dẫu một mình
Vẫn tung tăng giữa hai miền thực hư
Ta vừa đọc lại tờ thư
Khóc tình năm cũ…rồi cười vu vơ
Ta mơ màng giữa bài thơ
Ô hay! Sao cứ như chờ một ai ?
Miên man những cuộc tình dài
Bao năm tình lận đận hoài, vẫn vui
Xin thưa rằng khóc thế thôi
Cân bằng sinh lý cho đời bớt chênh
Đường đời vẫn bước thênh thênh
Vui cùng kẻ lạ, buồn dùm người quen
Gánh dùm ai chút ưu phiền
Chia dùm ai những nỗi niềm xót xa
Trót sinh trong kiếp ta bà
Khóc là phận số,
Cười là nhân duyên
hoangguitar wrote on Mar 30, '09
pitsaw said
Cân bằng sinh lý cho đời bớt chênh " Hihi, cháu kết nhất câu này ^^
Ui dời! Hồi mới làm quen kêu bằng anh ngọt thía mà giờ này đổi giọng chú cháu rùi. Chán thía!
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét