for everyone |
Đi lang thang qua nhà thân hữu, tình cờ “tia” đ ược bài thơ của nữ sĩ Lê uyển Văn. Có lẽ đêm qua người khó ngủ nên thấy hổng bình yên. Còn mình thì ngủ phẻ nên cực kỳ bình yên. Liền đối ngay. Mình ăn là cái chắc. Phe mình đến 16 “thằng”, trong khi phe địch chỉ có 12. LUV ơi! Đừng có đòi tiền bản quyền nhen. Lẽ ra phải trả thêm tiền quảng cáo nữa đó. Hai bài thơ như sau :
Làm thế nào em nói " bình yên"
Khi chúng ta còn xa nhau đến thế !
Một khoảng cách tái tê về địa lý
Hay chút niềm riêng của hai nửa tâm hồn ?
Làm thế nào em nói " bình yên"
Khi giấc mơ anh, em không có mặt.
Câu thơ cũ vẫn nhòa nước mắt.
Dang rộng tay rồi, lòng vẫn vợi xa xôi !!!
Làm thế nào giúp em nói " bình yên"
Để Lưu Ly tỏa hương đầm giấc ngủ.
Em an nhiên giữa mùa mưa lũ,
Thả ưu phiền theo một nhánh rong trôi !
Lê uyển Văn
Lòng sao lạ thế, vẫn bình yên
Chẳng hiểu sao tôi vẫn cứ bình yên
Dù cuộc đời đọa đày tôi đến thế
Xem ra hổng chừng tôi có lý
Vì bình yên xuất phát tự tâm hồn
Chẳng hiểu sao tôi vẫn cứ bình yên
Dù trong mơ tôi em không có mặt
Dù câu thơ tôi đôi khi đầy nước mắt
Lòng vẫn thanh bình như một thuở xa xôi
Chẳng hiểu sao tôi vẫn cứ bình yên
Dù đôi khi trầm mình trong giấc ngủ
Vọng lại ầm ào những ngày bão lũ
Tôi vẫn an nhiên để mặc giấc mơ trôi
Tôi hiểu rồi vì sao vẫn bình yên
Vì trong tôi đã đầy ngập ưu phiền
Vì tim tôi đã miễn nhiễm với đau thương
Nên tôi vẫn bình yên…
…như tượng đá
Hoàng Guitar
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét