for everyone |
Chuyện thứ nhất: Tại sao học sinh bây giờ, nói chung là trẻ em bây giờ không được lễ phép như hồi xưa ? Ở đây lại phải chia trẻ em thành hai nhóm: trong Nam và ngoài Bắc. Không phải tôi kỳ thị địa phương nhưng mỗi miền trong một thời gian dài được hưởng những lối giáo dục khác nhau, nên không thể không đẻ ra những cung cách ứng xử khác nhau được.
Trước hết hãy xem các em được học những gì. Trong Nam chúng tôi được học Quốc văn giáo khoa thư, Nhị thập tứ hiếu, và tuy không phải là sách giáo khoa nhưng cuốn truyện Những tâm hồn cao thượng gần như được đa số chúng tôi thuộc lòng. Trong những cuốn sách đó chúng tôi học được gì? Tình yêu quê hương, gia đình , bạn bè, lòng tự trọng , tính khiêm nhường, lòng vị tha, đức hy sinh…. Những đức tính đó được lồng trong những câu chuyện nhẹ nhàng, dễ cảm, dễ nhớ. Có truyện mà thầy đọc xong cả lớp rơm rớm nước mắt. Thử hỏi bây giờ có bài học công dân nào có được cái ép phê như thế chưa? Học sinh chúng tôi đối với thầy cô thế nào? Cái thời của bố tôi thì khi thấy thầy đi ngoài đường là học sinh đứng nép vào lề, chờ thầy đi ngang cúi chào cung kính. Cứ như là vua ấy chứ. Thang bậc địa vị xã hội thời đó còn gần với cái chuẩn “ Quân – Sư- Phụ “. Cha thì đã là cái đinh gì.
Còn nhớ có lần thầy giáo ghé nhà tôi. Bố tôi, một quận trưởng thời đó, lăng xăng đón tiếp, một điều dạ, hai điều vâng, chẳng thấy cái oai phong của một ông quận trưởng đâu cả. Má tôi cũng bỏ dỡ chuyện bếp núc lên kính cẩn ngồi nghe. Mà thầy giáo, còn khá trẻ, xem ra cũng chẳng coi cái chức quận trưởng của bố tôi là cái đinh gì. Chả là thầy giáo đến mắng vốn cái tật hay bép xép trong lớp của tôi. Khi thầy về bố tôi cung kính đưa ra tận cổng. Đến thế mà tôi không kính trọng thầy mới là lạ.
Ở miền Bắc , mà sau này bê cả vào Nam sau khi đất nước thống nhất, các em được học những gương anh hùng chống quân xâm lược, các em được học căm thù thằng Mỹ, thằng ngụy, thằng Diệm, thằng Thiệu, thằng Kỳ, thằng Nixon…, cái lối xưng hô đó không hiểu có đóng góp gì cho chiến thắng không nhưng rõ ràng là nó tạo nên một lối ứng xử , nói xin lỗi, mất dạy. Cứ ghét ai là thằng tất, lớn nhỏ khỏi cần biết. Trong ứng xử với đồng bào, hàng xóm, bạn bè, các em được dạy phải căm thù thằng địa chủ, thằng bóc lột, thằng phản động, các em được khuyến khích chửi, nhổ vào mặt bọn chúng, bất kể chúng là ai, cả khi chúng là cha mẹ vợ chồng anh em mình. Câu chuyện một địa chủ run rẩy thưa một “bà” quần chúng khi “bà” này hỏi “ mày có biết tao là ai không hả thằng kia” : “ Dạ thưa con biết ạ. Bà là con của con” . Ngay cả bây giờ khi nghĩ lại những gì các em phải chứng kiến thời ấy tôi vẫn cứ phân vân: Liệu con người có thể đối xử với nhau như thế được không? Như thế mà là con người ư? Và những trẻ em thời ấy bây giờ đã là phụ huynh rồi đấy ạ.
Trong văn học, các em học gì? “ Giết chúng đi: chỉ còn một đường thôi: giết chúng. Ôi hôm nay lòng ta như họng súng” (CLV); hoặc “Ông Stalin ơi! Hỡi ôi Ông mất đất trời có không? Thương cha thương mẹ thương chồng, Thương mình thương một thương Ông thương mười” (TH), hay dịu dàng hơn thì “ Yêu biết mấy nghe con tập nói. Tiếng đầu lòng con gọi Stalin: ( TH). Đại để thế thôi, nếu phải trích thì có mà cả ngày.
Cuộc sống trong chế độ tem phiếu cũng để lại nhiều di chứng. Ngay cả trong miền Nam , chỉ cần vài năm, những con người, những đồng nghiệp vốn trước đây rất dịu dàng tình cảm với nhau bỗng dưng trở nên chua ngoa, đố kỵ, hàm hồ khi phải tranh nhau một cái lốp xe hay vài mét vải. Đúng theo sách: Vật chất quyết định ý thức. Con người là tấm gương phản ảnh xã hội mà nó sống.
Học sinh ngày nay cứ soi vào tầm gương là những phụ huynh, những thầy cô được đào tạo qua cái thời khốn khó, tranh dành, xâu xé ấy. Và thế là ta có những sản phẩm mà hiện giờ chúng ta đang ta thán: Tại sao các em lại như thế???
Lý giải cho vấn đề này đòi hỏi cả một công trình nghiên cứu xã hội có khi phải hàng ngàn trang sách. Ở đây chỉ là bức xúc nêu lên một khía cạnh nhỏ của một thực trạng mà thôi. Nó là sản phẩm của một thời. Thế thì để nó mất đi cũng cần phải có một thời. Với điều kiện là môi trường xã hội phải khác đi. Xem ra thì ai có con ráng mà lo vậy.
thienbinhngavenus wrote on Mar 30, '09
cháu chẳng biết cháu ảnh hưởng cách giáo dục miền nào nhưng xét bản thân cháu thì là sự kết hợp của cả 2 miền :">
|
hoangguitar wrote on Mar 30, '09
honvienxu said
Việt Nam thật sự muốn thay đổi bản chất con người thì cần phải thay đổi cái gốc (tức là chế độ CS) chứ không phải thay đổi cái ngọn (du nhập lối sống Tây Phương). Cái xã hội bát nháo Việt Nam ngày nay là do chính quyền CSVN that đổy theo cách "Nữa thầy nữa thợ nữa culi". Nói như thế không có nghĩa là không có ngoại lệ. Tôi vẫn tìm thấy những "Hoa Sen Trong Bùn" v.d: như Lê Thị Công Nhân, như Nguyễn Văn Đài.v.v... và nhiều nữa, những anh chị em hằng ngày vẫn lên Blog để thể hiện khát vọng tự do của mình. Tôi tin ở một tương lai tương sáng, mây mù nào rồi cũng trôi đi.
Hoàn toàn đồng ý với bạn. Chúng ta đang khoác một cái áo mới lên một cái thân xác cũ. Trông có vẻ bên ngoài cũng giống người ta nhưng bên trong thì cũng không thay đổi mấy. Những thay đổi, nếu có, chẳng qua là để giữ cho chế độ tồn tại, không phải thay đổi vì tương lai đất nước. Chỉ còn trông ở các bạn trẻ thôi.
|
anhemnhasoc wrote on Mar 31, '09
Đúng là trẻ nhỏ nhìn gương cha mẹ để soi đó Chú à! Mong xã hội mình có nhiều cái gương trong và sáng!
|
hoangguitar wrote on Mar 31, '09
Rất nhiều cái, và cái nào cũng nhất cả bạn à : Nhà trường, gia đình, xã hội…Mình chỉ biết cố gắng làm trọn phần của mình thôi
|
hoangguitar wrote on Apr 3, '09
mlan58 said
Rất tiếc là chúng ta chỉ có bức xúc mà kg làm được gì cả. Phải chờ lớp con cháu thôi. Nhưng nhìn lớp trẻ thì nữa mừng nữa lo…
|
lienhoa2009 wrote on Apr 12, '09
Tương lai của đất nước? Ôi! Hãy thắp sáng niềm hy vọng đi các bác ơi. Con người ta sống được nhờ niềm tin và hy vọng. Em rất tâm đắc bài viết này của bác Hoàng đấy.
Đáng buồn là cơ cấu nhà nước mình toàn người già "Đảng viên già" lãnh đạo không thôi: ấu trĩ, bảo thủ và ... Chả cần nói ai cũng biết. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét