Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Ăn năn


Blog Entry
Mar 26, '09 4:14 PM
for everyone


Hôm nay, chúa nhật 15/3/2009, tôi, tên thật là Phan tiên Hoàng, nick name lần lượt từ Guitar, AK, Casablanca, Diva và bây giờ lại là Guitar, xin được có lời ăn năn trước các anh chi em blogger, quen cũng như không quen 

  Viết blog cũng lâu, nhưng là bên Google kia, cái Yahoo này chỉ mới tạo ra để đó hồi tháng 12 năm ngoái, chỉ thực sự tham gia từ 19/2, chủ yếu trao đổi nhũng tâm tư về vận mệnh đất nước . Mãi đến ngày 3/3, đọc được rất nhiều bài thơ hay, cái hồn thơ tưởng đã ngủ yên trong tôi bỗng bị đánh thức. Và tôi bắt đầu với entry “ Phải làm thơ thôi” . Nhưng bài thơ đầu tiên là của thi sĩ Đông Hồ. Ngày 4/3 tôi chính thức viết bài thơ đầu tiên “Tôi làm thơ nè pà con” . Kể từ ngày ấy đến nay, tuy ngắn ngủi, nhưng tôi đã có một số friend kha khá, thân cũng như sơ. Đến hôm nay , sau 10 ngày , số page view của tôi đã gần 7.000. So với mọi người đó chắc là một con số bé nhỏ, nhưng với tôi nó vô cùng ý nghĩa. 
  Vạn sự khởi đầu nan. Bắt đầu được rồi là tôi cứ thế chạy băng băng, tôi nhảy vào cả bình thơ, bút ký…Có lúc tôi rung đùi tự mãn khi nhận được một lời khen, có lúc cũng cau mày, đỏ mặt khi nhận được một lời phê bình. Nhưng tôi đang ngon trớn chạy phăm phăm, khó kìm lại được. Hôm nay, sau khi đi off với một người bạn về, câu chuyện trong buổi cà phê làm tôi phân vân. Về đến nhà tôi mở máy ngồi tự kiểm điểm và cuối cùng công khai bản tự kiểm điểm của mình trước toàn thể các blogger. 
  Đã ăn năn là không bào chữa. Không phải vì những lời phê bình đều chính xác, nhưng vì - xin nói theo sách một chút- : “Ai chê ta là bạn ta. Ai tâng bốc ta là kẻ thù ta”. Mặc dù là trích sách cho đầy đủ, ở đây tôi xin chọn vế đầu, vế sau cho qua đi. Nói thế thì kẻ thù tôi đầy ra thì làm sao tôi sống nổi? Thành ra sau này ai thích khen xin cứ việc, không thành kẻ thù của tôi đâu mà ngại. 
  Hai nội dung chính trong những lời phê bình như sau: 

  Tôi đùa giỡn quá lố, đôi khi với cả những blogger đáng tuổi em cháu. Vâng đúng thế ạ. Ai đã từng thăm blog tôi khắc thấy. Rõ là có muốn cãi cũng không được. Việc gì cũng có giới hạn của nó. Tôi không còn trẻ, tôi lại là một người thầy. Mạng thì ảo nhưng tôi là thật. Tôi vẫn còn đang lên lớp. Học trò tôi đọc những lời đùa cợt của tôi sẽ nghĩ gì. Trong entry “Thư gởi người học trò cũ” tôi đã khuyên em hãy biết xấu hổ. Vậy thì tôi đang xấu hổ. Tôi có thể delete những giòng comment đó, nhưng làm sao tôi delete được chính tôi. Tôi có thể không đọc lại những comment đó nhưng tôi không thể nào tránh né đối diện với tâm hồn tôi. Nhưng bảo tôi đừng đùa nữa thì cũng bằng bảo tôi : Chết đi cho phứt”. Gì chứ chết nhất định là không rồi. Thế thì tôi sẽ vẫn cứ đùa, nhưng sẽ có giới hạn. Điều này quả là không dễ. Sau khi điều chỉnh lại, tôi sẽ đùa tiếp . Những kẻ thích đùa hãy đợi đấy.  
  Nội dung thứ hai là do một cái hồi ký tôi viết về đời lính. Vẫn với giọng văn đùa cợt tôi viết về đời lính. Và nghe nhắc nhở tôi thật sự bàng hoàng. Là một thằng lính, đã từng đổ máu, đã từng thấy đồng đội đổ máu, đã từng ôm xác đồng đội trong tay khóc nức nở. Sao tôi có thể đùa cợt được nhỉ? Không ai đùa với máu, chỉ có những thằng điên. Viết đến đây tôi chợt rùng mình. Máu của tôi, của đồng đội tôi đổ vô ích sao? Và xin lỗi, cho tôi được khóc. Xin cảm ơn người bạn blog đã nhắc tôi nhớ lại những điều thiêng liêng đó. Cũng có một chiến hữu động viên tôi tiếp tục viết, để cùng ôn lại những vui buồn đó. Thế nên tôi sẽ vẫn viết, nhưng với một tâm thế trân trọng hơn. Phải nhìn vào máu xương mà những người lính chúng tôi đã đổ ra để viết. Không phải để hận thù. Điều đó bây giờ có cần thiết nữa không ? Mà để cẩn trọng và trân trọng hơn khi viết. 
  Những lỗi lầm lặt vặt mong quí bạn bỏ quá cho. Không thể nhớ hết. Lại xin nói theo sách “ To err is human” . Ai nói tôi quên rồi nhưng chắc là của một người tầm cỡ như Aristotle. Sai lầm là bản chất của con người. Nhưng sai lầm mà nhận ra sai lầm và điều chỉnh lại là một đức tính của con người. Hơn nữa, là một đức tính không thể thiếu nếu muốn vẫn còn là người. Câu này là tôi nói. Oách chưa? 
  Với những blogger chỉ thấy cái hay của tôi: Xin cảm ơn các bạn và mong thường xuyên ghé thăm . Và với những blogger nhìn ra được những điều chưa hay của tôi, càng xin ghé thường xuyên hơn ( không phải câu view à nhen ) để giúp tôi hoàn thiện hơn. Tôi bắt đầu cảm thấy khó gọi là một ngày vui nếu không ghé thăm các bạn và được các bạn ghé thăm. 

  Trân trọng 

  Hoàng Guitar


hoangguitar wrote on Mar 29, '09
Một người có tính hài hước, đó là điều đáng quý chú ah! Chỉ có điều, trò đùa, như mọi cái trò khác, cũng có giới hạn! Chú viết về đời lính hay lắm, đó là những kỷ niệm khó quên. Là kỷ niệm, cũng có nghĩa là những biến cố vui buồn! Không phải vì thế mà có nghĩa là mình cười đùa trên xuơơng máu của đồng đội đâu! Chúc chú khoẻ và an lành! 
Cảm ơn cháu, chỉ trừ những lúc … bịnh, còn thì chú rất khoẻ. HMT cũng thế nhen. Trẻ, khoẻ, vui, yêu đời.
lotushouse wrote on Apr 5, '09
không biết có biến cố gì mà pác phải viết entry này. Tối giờ Tờ Rân đọc cũng được hòm hòm (chữ này bắt chước pác mà không biết xài chỗ này đúng không) rồi mà đâu thấy gì là quá lố đâu. Nói vậy dừng nghĩ Tờ Rân là kẻ thù của pác cứ khen pác wài nghen, hehe
hoangguitar wrote on Apr 6, '09
lotushouse said
không biết có biến cố gì mà pác phải viết entry này. Tối giờ Tờ Rân đọc cũng được hòm hòm (chữ này bắt chước pác mà không biết xài chỗ này đúng không) rồi mà đâu thấy gì là quá lố đâu. Nói vậy dừng nghĩ Tờ Rân là kẻ thù của pác cứ khen pác wài nghen, hehe 
Chuyện này xảy ra bên yahoo bạn à
vphu0ng wrote on Sep 20, '09, edited on Sep 20, '09
Entry lâu rồi , giờ em đọc lại . Lúc anh viết entry này thì em chẳng biết anh là ai , và tới ngày hôm nay em cũng chưa biết người bạn blog nhắc nhở anh những điều thiêng liêng khi ôm xác đồng đội ngoài chiến trường là ai . Vâng , em đồng ý với 2 anh ( em đoán người bạn của anh cũng là lính trận ) , không nên đùa cợt khi mình đổ máu , tay ôm xác đồng đội , không nên đùa cợt hài hước trong những tình huống hào hùng mà đau thương như thế .
Nhưng , khi anh viết về kỷ niệm , nó đã hoàn toàn là kỷ niệm , anh có thể chọn cho mình một lối hành văn , cũng như anh kể về kỷ niệm , anh có quyền chọn cho mình một cách nói . Có câu "lạc cực sinh bi " , vậy sao lại không thể ngược lại ? Cực dương sẽ sinh âm , cực âm sẽ sinh dương , tận cùng của cái đau , người ta cũng có thể nở nụ cười được chứ sao không ? Em nghe nhiều những chuyện về đời lính , câu chuyện của anh có thấm gì với những chuyện em nghe , các bác các chú kể khi tuổi già xế bóng , phần nhiều là kể bằng cái giọng hài hước , thậm chí là chêm thêm những những tiếng chửi thề . Khi người ta già , người ta mất đi ít nhiều cái hăng say nhiệt huyết của thời máu lửa , người ta nhắc nhở về thời mặc áo lính với tiếng cười nhiều hơn tiếng khóc , tiếng nấc . Để thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn , khi tuổi đã xế chiều . Nhất là cái tâm lý mình già rồi , chuyện đánh đấm là chuyện của xấp nhỏ ,mình kể lại cho tụi nó biết , tụi nó nhớ mà thôi. Nhắc về người đồng đội hơn 40 năm trước nàm trong tấm poncho , nở nụ cười thì còn được , chứ kêu phải rươm rướm nước mắt thì chẳng có bác nào , chú nào khóc được hết . Cũng như , bác A nói với bác B , à , cái chân của thằng C , nó để quên ở Bình Long không chịu lượm về , có gì là thiếu trân trọng đâu anh ?
Không biết anh đã đọc " Một dòng sông cho chiến đỉnh " chưa ? Chuyện lính tráng đấy , có cả sỹ quan , có cả lính . Gấp sách lại , nước mắt lặng lẽ ướt đẫm từ hồi nào không biết , mà văn chương thì .. cứ cà rỡn , cà rỡn , khơi khơi , hời hợt , vậy mà cũng có máu đổ ướt bộ đồ trận , có xác lính nằm chơ vơ trên tàu chiến . Có cách viết , sẽ có cách đọc anh Hoàng ạ .
Đọc một bài viết của anh , cho dù anh viết rất trân trọng hay là đùa cợt hài hước , cái còn lại , chính là cảm nhận của người đọc . Người viết chỉ có một , người đọc lại rất nhiều , cho nên , có nhiều comment khác nhau . Vậy ý kiến của em khác với người bạn của anh , không có nghĩa là em không biết trân trọng đời lính các anh . Ngược lại là khác . 
hoangguitar wrote on Sep 20, '09
Một entry quá cũ mà vẫn có người đọc. Vui há. Người nhắc anh là anh Minh, chủ tịch hội sợ vợ Úc châu đấy. Vâng . Cách viết nào cũng để chuyển tải tình cảm của mình cả. Người đọc có thể cảm nhận theo cách của họ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét